Đăng nhập - Đăng kí

Forum hiện nay đã được mở, các bạn có thể tự do tham gia. Chúc các bạn vui với Manga Anime House =))

You are not connected. Please login or register

tamcongchua2001 1 [ oneshort ] Truyền thuyết hoa hồng xanh on Fri Jun 01, 2012 3:36 pm







Tiểu Tử
Tiểu Tử
Huy hiệu

Bạn điền "Tài sản"
Thú nuôi, Huân chương,...: Pet của Praxian, Huân chương Admin
Nguồn: AFH
Lần đầu tiên viết oneshort , có lỗi gì mong mọi người thông cảm .
Authur : Ran neechan
Category : Tình cảm , hơi buồn .
Fic này chả biết nói về ai là chính nhưng theo mình thì là Eisuke . Mình chép trong một câu chuyện của cuốn chuyện " Truyện kể về các loài hoa " . Có lẽ mọi người đọc rùi .
Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Eisuke . Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Ran . Nàng công chúa có mái tóc đen dài, đôi mắt tím biếc, đôi môi đỏ tươi khiến những ai gặp được nàng cũng thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm .
Ran rất thích hoa hồng nên yêu cầu Eisuke mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên Eisuke không biết bó hoa thế nào cả. Eisuke bèn xin với Ran :
- Xin lỗi công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không .
Ban đầu Ran thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên Eisuke đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho Ran một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa. Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:
- Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất...
Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với Eisuke cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì... Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi :
"Một thằng ngốc Eisuke thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ".
Rồi một ngày Ran quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Eisuke đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với Ran thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần Eisuke và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của Ran :
- Xin lỗi công chúa - Thằng ngốc hốt hoảng - Tôi thật là hậu đậu .
- Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra những bông hoa này.
Eisuke ngạc nhiên quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"
- Rất đơn giản thưa công chúa... - Và thằng ngốc say sưa nói với Ran tất cả những gì nó biết về hoa hồng, về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng... Eisuke cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt Ran đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa.
- Xin lỗi công chúa... tôi vụng về quá đi mất.
- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới.
Ran trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thấy Eisuke hát bao giờ cả... Ngày hôm sau hắn dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng Ran không đến nữa. Eisuke đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng... Ran chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hội. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:
- Xin lỗi công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...
Ran phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tử thích hợp. Tất cả các hoàng tủe tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội màu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tử đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tử thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xãy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Chàng là Shinichi . Shinichi đến trước mặt công chúa và mỉm cười :
- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.
Ran bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà Ran không thể định nghĩa nổi... Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Shinichi kể cho Ran nghe về những miền đất xa lạ mà anh đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận. Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa... Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say, Shinichi mới lên ngựa từ biệt Ran... Ran trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.
- Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới. Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.
-Thưa công chúa... hoàng tử... à vâng thưa công chúa, tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng.
- Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay.
- Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa...
Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được Eisuke cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của Ran tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi Ran thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy Eisuke ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:
- Eisuke. Dậy đi nào. Trời sáng rồi.
- Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.
- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi.
Eisuke thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Ran đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó Shinichi sẽ lại tới. Cô sẽ dẫn anh đi thăm cung điện hoa hồng của mình. Và anh sẽ lại kể cho cô nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ...
Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của anh mang theo một bức thư:
"...Cô bé của ta, ta không thể đến với nàng như đã hẹn. Đất nước của ta có chiến tranh. Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ nàng . Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại nàng ...
Shinichi "
Ran buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi:
"Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy!..."
...Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của Shinichi. Anh như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giờ sẽ trở lại. Ran thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó... Cũng hơn một năm đó không thấy Eisuke mang hoa hồng cho Ran mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vuờn hoa của Eisuke đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Ran hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa...
Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Ran ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới Eisuke. "Một năm rồi Eisuke không mang hoa tới..". Ran trở lại vườn hoa của Eisuke. Trước mắt Ran không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Eisuke vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Eisuke nhìn thấy Ran và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:
- Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.
- Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?
Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Eisuke vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với Ran về những bông hoa... Những ngày sau đó ngày nào Ran cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Cô tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng. Ban đầu Eisuke cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng Ran đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử.Eisuke rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Eisuke cố làm cho Ran vui những lúc cô ở bên nó. Có một lần Eisuke nói với Ran về ý nghĩa của các loài hoa:
- Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là...
- Vậy còn hồng xanh, nó tượng trưng cho điều gì
- Hồng xanh là tình yêu bất diệt! thưa công chúa, nhưng nó không có thật.
- Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?
- Đó là một huyền thoại, thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..
- Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta...
- Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xãy ra. Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.
- Ta tin ngươi...
Và từ hôm đó Ran dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà Ran trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên Eisuke đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước...
Nhưng rồi Eisuke mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của Ran nở ra một bông hoa bình thường. Ran sẽ rất buồn. Eisuke không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả... Rồi một đêm Eisuke trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy
- Eisuke! Sao ngươi buồn thế?
- Ai vậy?
- Ta là hoa hồng đây.
- Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được?
- Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi. Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy?
- Ta... Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.
- Eisuke! Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.
- Sao cơ? Thế nghĩa là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không?
- Ta biết... Nhưng ta không thể nói cho ngươi được.
- Tại sao chứ? Ta xin ngươi đấy
- Eisuke à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ?
- Ta... Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh. Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn...

- Ôi Eisuke ! Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách...
Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười... Sáng sớm hôm sau khi Ran vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:
- Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.
Ran như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa. Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Ran cầm bông hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:
- Thưa công chúa! Hoàng tử đã thắng trận trở về.
Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.
Ran băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Shinichi xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy Ran , quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy.
- Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.
- Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh. Chính nó đã mang chàng về với em.
- Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này!
- Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Eisuke sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh.
Vậy là Ran và Shinichi cùng đến vườn hoa của Eisuke.
- Eisuke! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi...
Nhưng Eisuke đã biến đi đâu mất. Ran gọi mãi, gọi mãi mà không thấy Eisuke đâu cả. Bên gốc hoa mà Ran trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu Eisuke đã biến đi đâu mất.
Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa :
"Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim .
Chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu ,
Mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt.
Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..."



Tôi yêu Ran rất nhiều! Và đặc biệt là 4rum AFH và 4rum yêu quý này!
Tôi yêu ss Rinko, ss Lưu Tam Hảo, ss Chi và nhiều nhiều nữa!
Tôi yêu tất cả mọi người!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog

Junalone coppyright @ 2011-2012