Đăng nhập - Đăng kí

Forum hiện nay đã được mở, các bạn có thể tự do tham gia. Chúc các bạn vui với Manga Anime House =))

You are not connected. Please login or register

tamcongchua2001 1 [Oneshot] The sandy castle on Fri Jun 01, 2012 3:41 pm







Tiểu Tử
Tiểu Tử
Huy hiệu

Bạn điền "Tài sản"
Thú nuôi, Huân chương,...: Pet của Praxian, Huân chương Admin
Nguồn: AFH
Name: [Oneshot] The sandy castle
Author: Thập Nhị Qủy – Sherry_070595
Disclaimer: Detective Conan không thuộc về tôi! Nhưng số phận của họ trong fic là do tôi quyết định!
Summary: Lời hứa thưở nhỏ giữa Shinchi Kudo và Ran Mori
Pairings: Shinichi Kudo/ Ran Mori
Category: Tình cảm, lãng mạn, buồn
Không post fic của tôi di bất kì nơi nào khác mà chưa hỏi ý tôi!
Bài hát trong fic: Lâu đài cát – Nhật Kim Anh



[Oneshot] The sandy castle




------------------------------Flash back------------------------------


Ánh tà dương cuối cùng đang dần dần mờ nhạt trên mặt biển - Làm cho mặt biển cũng nhuốn màu vàng nhàn nhạt. Nổi bật trên đó là bóng hai đứa trẻ chỉ khoảng 6 – 7 tuổi đang đắp một tòa lâu đài bằng cát bên bờ.

Xa xa là bóng của hai đáng sinh thành của cậu bé. Người đàn ông có đôi mắt kính to quá khổ thì đang chúi mũi vào mục hình sự. Còn bà vợ có mái tóc vàng dài, ngồi kế bên, trái hẳn với ông chồng mình, đang ngồi mường tượng viễn cảnh tương lại của hai đứa trẻ.

- Oa, cuối cùng mình xây xong rồi! – Cô bé có mái tóc đen dài ngang vai nói – Cô bé vừa đặt lên đỉnh của cái mà cô gọi là lâu đài một vỏ sò nhỏ mà cô đã nhặt bên bờ biển.

- Hứ, của cậu đẹp gì?? Nhìn xem nè!! Tớ mới oách!!! – Cậu bé hứ lên một tiếng, tỏ vẻ xem thường, chỉ tay về cái tòa lâu đài mà cậu đã làm xong trước cô bé nửa tiếng.

- Đó là chuyện của cậu, Shinichi! – Ran đáp lại, cô nhìn tòa lâu đài của mình với vẻ mặt trìu mến – Đây là thứ mình đã vất vả làm ra, mình muốn mang nó về nhà!!!

- Không được đâu, Ran! Rồi cuối cùng nó cũng sẽ bị thủy triều cuốn trôi đi thôi! – Shinichi lặng lẽ nói, cậu bé cũng thật sự rất tiếc cho cái lâu đài của mình.

- Tại sao? Tại sao thủy triều lại cuốn nó đi được chứ? – Ran ngẩng đầu nên, đưa ánh mắt màu tím buồn buồn nhìn cậu bé.

Shinichi nhìn Ran rồi cậu bắt đầu giải thích sự vận động của Thủy triều do sức hút của mặt trăng. Thực tế thì, ở tuổi của cậu thì mấy kiến thức đó cậu không thể nào biết được nhưng do đọc sách khá nhiều, nên đối với cậu, những kiến thức nào là điều đương nhiên.

- Nhưng tớ muốn giữ lại nó cơ! – Ran nấc nghẹn, cô bé vòng tay mình ôm lấy tòa lâu đài cát như thể làm như vậy sẽ giữ được nó khỏi cơn thủy triều.

- Thôi nào Ran! Có những thứ thật sự không thể giữ lại mãi mãi đâu! – Câu bé nói, mắt liếc một cái về phía tòa lâu đài.

- Thế … Liệu một ngày nào đó… cậu có biến mất không? – Cô bé khẩn khoản nhìn cậu, trong đôi mắt màu tím đang hiện lên nỗi sợ hãi – Nỗi sợ là Shinichi sẽ biến mất, xa rời cô bé.

-Không có đâu, đồ ngốc! – Shinichi nói ngay, một phần vì sợ cô bé sẽ khóc và thế là hắn sẽ tiêu đời với bà Mori khi về nhà.

- Thật chứ? – Ran hỏi lại, đôi cô bé giờ đây đã ầng ậng nước – Cậu hứa với tới nhé?

- Được, tớ hứa! – Shinichi nói, đưa ngón tay út ra để móc ngéo với Ran – Shinichi Kudo hứa sẽ ở bên cạnh Ran Mori mãi mãi.

- Cậu hứa rồi nhé! Không được nuốt lời đâu đấy! - Ran cười, dù mắt vẫn hơi ươn ướt.

----------------------------End Flashback-------------------------------


Trận chiến cuối cùng giữa những con người bảo vệ công lí và Tổ chức Áo đen đã xảy ra. Thương chính là điều không thể tránh khỏi nhưng cuối cùng, công lí đã chiến thắng.

Ran – lúc này đã là một cô gái 20 tuổi. Cô vẫn có mái tóc đen dài đó. Cô nhìn cậu, khuôn mặt ráo hoẵng đến lạ kì.

Trái hẳn với Ran, Shinichi – Chàng thám tử tài ba của Nhật Bản, chỉ đơn giản là nằm đó, nhắm nghiền mắt, khuôn mặt toát lên một vẻ yên bình đến kì lạ. Nơi ngực áo trái của anh nhuốm một màu đỏ sẫm.

- Được, tớ hứa! – Shinichi nói, đưa ngón tay út ra để móc ngéo với Ran – Shinichi Kudo hứa sẽ ở bên cạnh Ran Mori mãi mãi

- Cậu là kẻ bội ước, Shinichi! – Ran nói, kẽ đưa tay lên vuốt cái sống mũi cao cao của cậu – Đã hứa với mình là sẽ ở bên cạnh mình mãi mãi mà sao lại bỏ tớ một mình?

Ran nấc nghẹn, người cô kẽ run lên, cô đang cố nén mình bật khóc. Thấy vậy, bà Yukiko vội ôm lấy Ran – Ran, con đừng quá đau buồn nữa! Nó đã ra đi thanh thản rồi!

Ran như đang ở thế giới khác, cô dường như không nghe thấy lời bà Yukiko nói, vẫn nhìn trân trân vào khuôn mặt như thiếp ngủ của Shinchi - Nếu đã không thể thực hiện được sao cậu còn hứa với tớ là gì hả? Làm gì hả??? – Ran hét lên, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt xinh đẹp, người khuỵch xuống, tây đấm thùm thụp lên lên cơ thể không còn sự sống của cậu.

Có những lời hứa không bao giờ có thể thực hiện được….

Giấc mơ nào giờ xa xôi đến rồi đi rất nhanh
Hôm nào dưới bờ cát ta trao bao câu thề
Sẽ muôn đời bên nhau sao giờ chỉ mỗi em
Lâu đài cát mơ hồ vỡ khi chiều buông
Còn mình ta mãi đứng trông theo còn thương ai nhớ ai
Dã Tràng mãi se bờ vẫn mơ tình yêu
Hàng phi lao giờ đứng bơ vơ khi ai đã đi rồi

Giống như lời hứa của cô và cậu…

Hứa làm gì để giờ xô đi
Hứa làm gì khi anh chẳng về
Hứa làm gì cho em đợi chờ
Hứa làm gì anh hỡi
Sóng cuộn trào cuốn những yêu thương
Sóng cuộn trào mang bao trái ngang
Ước thật nhiều bên những lâu đài
Nhớ hay quên...
Những lâu đài cát đã trôi đi
Những lâu đài cho em ước mơ
Nhưng lâu đài mang tên cuộc tình nhớ... hay... quên


Rồi Ran ngã khuỵch xuống nền đát lạnh lẽo, ngất xỉu nhưng nước mắt thì vẫn cứ rơi, rơi mãi….

~THE END~



Tôi yêu Ran rất nhiều! Và đặc biệt là 4rum AFH và 4rum yêu quý này!
Tôi yêu ss Rinko, ss Lưu Tam Hảo, ss Chi và nhiều nhiều nữa!
Tôi yêu tất cả mọi người!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog

Junalone coppyright @ 2011-2012