Đăng nhập - Đăng kí

Forum hiện nay đã được mở, các bạn có thể tự do tham gia. Chúc các bạn vui với Manga Anime House =))

You are not connected. Please login or register

tamcongchua2001 1 [Oneshot] Love you and love you on Fri Jun 01, 2012 3:54 pm







Tiểu Tử
Tiểu Tử
Huy hiệu

Bạn điền "Tài sản"
Thú nuôi, Huân chương,...: Pet của Praxian, Huân chương Admin
Oneshot : Love you and love you !
Pelun_96
Nguồn: conankun.yourme.net





- Bỏ đi, em mệt mỏi lắm rồi !

- Anh...

- Em đã bảo là bỏ đi, tất cả hết rồi !
~~~~


Phố Beika, 20xx

Cộp..cộp..

~~~~

Văn phòng thám tử Mori

- Shinichi ! Hôm nay đến nhà tớ ăn tối nhé, tớ sẽ trổ tài cho cậu xem !^^

- Xì,..Thôi, tớ thà chết đói còn hơn là bị cậu đầu độc đến chết !

- Đồ đáng ghét, cậu cso tin là cậu sẽ chết ngay bây giời không hả ?

- Hơ..Bình tĩnh, tớ đùa mà !..haha (=.=) Chiều tớ sẽ đến nhà cậu * Ít ra thì mình vẫn
sống sót từ giờ đến chiều, hi vọng sẽ kịp viết di chúc ! * _ Shinichi khẽ lầm bầm và ngay tấp
lự, ăn một cú đá vào bụng : " Món khai vị của cậu đấy ! "

~~~~

Anh khẽ mỉm cười, cô ấy luôn quan tâm anh nhưng lại chẳng chịu thừa nhận là cô thích
anh !

~~~~

Shinichi bước vào một quán ăn sầm uất :

- Xin lỗi, cho tôi hỏi văn phòng của ông Mori đâu rồi ?

- À, vợ chồng ông ấy chuyển đi cả rồi cậu ạ, chẳng còn ai ở đó đâu !

- Cảm ơn. *Đã đi cả rồi sao ? Chẳng còn ai nữa ??*

Món ăn được dọn ra, hương thơm bay nghi ngút nhưng Shinichi chẳng động đến.
Đắng , đắng quá ! Cậu bỗng nhớ da diết cái bữa ăn của Ran, cậu nhớ cô rất nhiều ...

~~~~

- Công viên mới khánh thành đây !_ Một cậu nhóc dúi vào tay cậu một tờ rơi _ Mua 5 vé
tặng 1 ( =.= )

- Cái..? Thế còn Tropical Land thì sao ?? Họ phá bỏ TRopical Land sao ? _ Anh nhìn đăm
đăm vào tờ rơi, giọng nói cố nén tức giận

- Vâng, họ đã xây một khu vui chơi mới hiện đại thay thế cái đó rồi. KHu đó đã quá cũ rồi,
đâu thể giữ khư khư nó mãi !

- Uh...Phải thay đổi..._ Anh thầm thì theo cậu nhóc nhưng đôi mắt lại hướng về một nơi
xa xăm, một nơi có bóng hình cô...

~~~~

- Này, Ran, chuẩn bị nhé !

3...

2..

1 !!!!!!!

Xoẹt !

Xung quanh Ran và anh, nhưng cột nước phóng cao lên, tung tóe giữa trời tạo nên một
vách chắn hoàn hảo. Nước bắn nhẹ lên tóc Ran. Cô hốt hoảng ôm chặt lấy tay cậu rồi dần
thả lỏng ra. Từng giọt long lanh, mát lạnh rơi vào tay Ran...

- Cảm ơn Shinichi . Tớ sẽ không quên ngày hôm nay. Cậu đã dành cho tớ những điều
thật tuyệt vời !

Bất chợt anh nhận ra, anh đã bỏ qua rất nhiều điều ở Ran, anh chưa từng nhận ra cô
ấy xinh đẹp, đáng yêu đến thế và cũng không nhận ra rằng anh thích cô nhiều đến dường
nào !
~~~~

- Bố ơi, ta vào đó nhé ! _ Một cậu nhóc trông như là bản sao thu nhỏ của Shinichi nài nỉ
ở cổng khu vui chơi

- Thôi được, ta đi nào !

- Yeah !!!!! _ Cậu nhóc cầm chiếc vé rồi chạy tót vào mà không để ý đến Shinichi đang tất tả chạy theo

- Conan ( ^^) , đợi bố đã !!

- Con lên tầng trên nhé ! _ Cậu nhóc hét lớn. Buồng thang máy dần dần di chuyển.
Cậu nhóc vẫn múa máy tay chan như cố nói điều gì đó nhưng Shinichi không còn thấy gì nữa,
vì trong đầu anh lúc này chỉ còn âm thanh của tiếng hét, máu và nước mắt...

~~~~

- Ran !!!!!!!!_ Tiếng hét khản đặc hòa vào máu và mưa.

Hình bóng Ran mập mờ sau tấm cửa kính, buồng thang máy vẫn lì lợm lên cao_ mặc bao
nhiêu cố gắng của anh_ vẫn mang người con gái anh yêu rời xa anh. Giữa màn mưa trắng
xóa, tưởng chừng như khoảng cách thật mong manh. Có lẽ vậy, giữa họ chỉ cách nhau một
lằn ranh giới...Sống và chết !

Hình ảnh Ran mờ dần, mờ dần,....trong giây phút bất chợt ấy, cả cô avf anh đều mỉm
cười... Shinichi khẽ mấp mấy :

.....

~~~~

-Bố...bố sao thế ???

....

-Bố vẫn nhớ về chuyện ấy à ?? _ Cậu nhóc đã ở bên cạnh anh tự lúc nào.

Shinichi như bừng tỉnh , anh nhẹ xoa đầu con trảiôì lặng lẽ nhìn lên buồng thanh máy:

- ưhm..Bố không quên được !

- Mẹ tuy không bảo bố quên nhưng không có nghĩa mẹ sẽ thích bố về chuyện ấy vs cái
vẻ trầm tư ấy đâu ! Tất cả đã qua, tất cả đã là quá khứ rồi , bố phải tiếp tục sống chứ . Hãy
quên nó đi !

Shinichi nhìn cậu nhóc rồi bật cười, cậu bằng tuổi này rồi mà phải nhờ đến con trai
dạy dỗ sao ??

- Con trai....

- Conan kun !_ Một giọng nói ngọt ngào vang lên. Conan mừng ra mặt : Mẹ !!

Những vạt nắng chiều hắt lên mái tóc nâu đỏ, rực rỡ, nồng nàn.

Cô mỉm cười dịu dàng vs Shinichi.

Shinichi mỉm cười sảng khóai. Có lẽ, uhm, cậu sẽ học cách cất quá khứ vào một ngăn
tủ, vì cuộc sống luôn tiếp diễn....

THE END ?!?

~~~~

Lùn biết rồi, Lùn biết rồi. Nếu kết thúc ở đây thì chắc là cũng sẽ cso vài quả bom hạ
cánh xuống nhè Lùn mất (=.=) và nếu không ai ném bom thì lùn cũng sẽ tự phá nhà mình mà
xây lại !( haha ). Tiếp tục nào !^^

~~~~

- Em làm gì ở đây thế ??

- Phù..Vì giận anh nên em về đây nhận đóng một bộ phim truyền hình dài tập. Mộ film
nói về hành trình của một nhà khoa học trẻ . Do đặc điểm của nv là có mái tóc nâu đỏ nên em
quyết định dùng tóc giả, em không muốn cắt mái tóc đen này !_ Ran nhẹ cởi bỏ bộ tóc giả,
để lộ ra mái tóc dài đen huyền cùng vs những đường cong gợi cảm, trông cô vừa mang vẻ
quyến rũ của một phụ nữ trưởng thành lại vương vấn cái bóng dáng của cô nữ sinh thánh
thiện.

- Còn anh, chẳng phải bảo sẽ đi London sao ??

- Anh sẽ đi nhưng không phải bây giờ ._ Shinichi nhẹ luồn tay ngang eo Ran, hơi thở
anh nóng hổi, phả vào tai cô _Anh phải chuộc lại lỗi đã. Anh xin lỗi Ran, anh luôn làm trái lại
những điều em nói.

- Anh buông em ra nào !_ Ran đỏ mặt, cố đẩy bàn tay đang ôm chặt lấy mình_ Anh
muốn em phải dùng karate với anh à ??

- Thôi được tùy em nhưng ít nhất cũng phải cho anh nói lờì cuối chứ !_ Shinichi ôm chặt
hơn, cười ranh mãnh_ Chẳng lẽ em không nhớ năm đó anh đã liều mình chạy vào cứu em ra
khỏi buồng thang máy chết người đó à ? Việc đó suýt làm anh mất mạng đấy ! Xem như ân
xá cho anh lần cuối nhé !

Em đã bảo không thích người nói dối nhưng anh lại lừa em việc anh bị thu nhỏ. Anh xin lỗi em !

Em bảo anh nên quên đi những chuyện đau buồn quá khứ, em không muốn thấy anh bịám ảnh về chúng nhưng anh có bị ám ảnh đâu nào. Anh không quên được bởi vì mỗi kí ức trong anh đều mang hình ảnh của em, Ran ạ. Anh không quên được rồi, anh xin lỗi nhé !

Anh cũng xin lỗi vì đã bỏ quên Conan trong máy giặt ( O_o). Ít nhất thì quần áo của
thằng bé vẫn được là phẳng rồi chứ !^^

Và khi em giận dỗi anh, bảo anh đừng yêu em nữa, rằng em chẳng là gì trong anh... Anh
cũng không làm đc. Anh yêu em và mãi mãi yêu em. Em rất quan trọng vs anh mà..Tha lỗi
cho anh nhé ! Anh cần em, Ran ạ !
Một nụ hôn nhè nhẹ áp chặt lên đôi môi mềm mại của Ran... Có lẽ cô ấy cũng yêu anh nhiều lắm đấy Shinichi ạ . Mãi mãi yêu anh, Shinichi !

THE END
P/s : lần này là The end thật đấy !^^. Hi vọng mọi người sẽ thích ! onion8



Tôi yêu Ran rất nhiều! Và đặc biệt là 4rum AFH và 4rum yêu quý này!
Tôi yêu ss Rinko, ss Lưu Tam Hảo, ss Chi và nhiều nhiều nữa!
Tôi yêu tất cả mọi người!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog

Junalone coppyright @ 2011-2012