Đăng nhập - Đăng kí

Forum hiện nay đã được mở, các bạn có thể tự do tham gia. Chúc các bạn vui với Manga Anime House =))

You are not connected. Please login or register

tamcongchua2001 1 [Oneshot Conan] Vĩnh viễn là một người bạn on Fri Jun 01, 2012 4:03 pm







Tiểu Tử
Tiểu Tử
Huy hiệu

Bạn điền "Tài sản"
Thú nuôi, Huân chương,...: Pet của Praxian, Huân chương Admin
Nguồn: Cnateam.com

Author: shinran

Characters:
Hoàn toàn thuộc về Gosho Aoyama

Summary: Đôi khi tôi thường nghĩ
đến một kết cục rằng: nếu như Shinichi chết, và với tình cảm chân thật
của mình Eisuke có thể làm Ran động lòng và là điểm tựa tốt cho cô ấy.
Và tôi đã viết về tình cảm chân thành k đền đáp của Eisuke với toàn bộ
niềm tin và sự thông cảm của bản thân. Nhưng mà...mọi ngừi biết
đấy...cái kết cục ấy...có vẻ là...một giả thuyết mang tính lý tưởng mà
thôi. Viết ra oneshot này vì tôi rất quý mến tính cách của Honda
Eisuke...vậy thôi. Không có gì đặc biệt.




Từ khi cậu
thiếu niên ấy chết đi, cô đã trở nên quá đổi lạnh lùng.

Đôi mắt
ấy không còn phản ánh bất kì điều gì nữa: vui buồn, tức giận…thậm chí là
đau khổ…nếu có thì là những ánh mây mỏng ngày mưa xam xám ở một góc
trời xa xôi nào đó hay là bầu trời ngày hôm ấy đã lắng đọng trong đôi
mắt cô…mãi mãi?

Hoàn toàn an tĩnh. Hoàn toàn ơ hờ.

Ơ
hờ dửng dưng, phải chăng là một tính cách khác nằm sâu trong trái tim
và đến khi trỗi dậy nó đã nhẫn tâm nuốt lấy cả tâm hồn cô?

Thật
là tàn nhẫn – tôi đã từng nghĩ.

“Cô thật tàn nhẫn”

Cậu
ấy đã chết rồi nhưng những người khác vẫn sống. Cậu ấy chết để những
người khác được sống. Vì lí do gì mà cô vẫn sống nhưng lại để mọi người
thấy một thiên thần đã chết?

Như một người bạn,
tôi biết cô đang rất tuyệt vọng và cái chết đó sẽ vĩnh viễn ám ảnh cô
trong suốt cuộc đời . “Tớ hiểu nỗi đau mất đi người mình yêu là như thế
nào…” Tôi đã nói, ngày ấy và cô không hề nhìn tôi.

Như
một người bạn, tôi luôn bên cạnh cô, an ủi cô, chăm sóc cô, lo
lắng và thậm chí là đau buồn vì cô. Cô không hề quan tâm đến sự hiện
diện của tôi,trong suốt khoảng thời gian đấy. Như cách người ta vẫn làm
cho người bạn quan trọng nhất của mình khi họ đau đớn và gục ngã là hãy
“cho đi” đừng nghĩ sẽ được “nhận lại”. Tôi đã từng nghĩ như vậy…phải
chăng?

Như một người bạn, tôi có thể đi cùng cô
trên những con đường dài không chủ đích. Dường như là một thói quen mới
của cô, đi trên những con đường đông đúc của Tokyo nhưng không hề để bất
cứ điều gì lọt vào tầm mắt của mình, ngay cả những con người ồn ã xung
quanh cô cũng không thể làm xáo động thế giới an tĩnh gần như đóng khép
ấy.

Ơ hờ dững dưng.

Cô đã học được điều đấy từ ngay trong
thế giới ồn ào và bất biến.

Thật đáng sợ. Thế giới thật đáng sợ.


tôi sợ, ngày nào đấy, trên những con đường hoàn toàn lạ lẫm này sẽ dẫn
cô đi trượt khỏi cuộc đời. Thế nên tôi luôn đi cùng cô, theo sau cô và
giữ một khoảng cách nhất định, bởi nếu phát hiện ra tôi, cô sẽ quay về
nhà.
Tôi luôn muốn biết cô sẽ đi đến đâu!

Như một người bạn,
tôi đã hứa sẽ mãi ở cạnh cô. Như một người bạn…vĩnh viễn.

Như
Shinichi Kudo đã chết ở tuổi 18 cũng chỉ là một người bạn của cô…vĩnh
viễn. Cậu ấy đã nói yêu cô và đã chết trước khi nghe được câu trả lời.
Tôi và cậu ấy cũng là cùng một điểm xuất phát cả thôi, chỉ khác là tôi
còn sống, cậu ấy thì không, chỉ khác là cậu ấy sẽ không bao giờ lấy bản
thân ra để so sánh với tôi như tôi đã từng, như tôi vẫn đang so sánh với
cậu ấy-một người đã chết.

Nhưng tôi đã hứa sẽ chỉ là một người
bạn…vĩnh viễn!

……………………………..


Nước trôi.
Mùa
chuyển.
Gió về.


Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cô
trong trường trung học, cô hoạt bát, vui vẻ, đôi mắt trong vắt thánh
thiện. Cô vô tư cười khi sung sướng, không ngần ngại ôm chằm lấy Sonoco
và bật khóc giữa đám đông, cô không ngần ngại tung món đòn karate với
bọn cướp cầm dao để bảo vệ người khác, cô không đòi hỏi cậu ấy bất cứ
điều gì khi phải chờ đợi chỉ mong cậu ấy được bình an. Dù đôi lần cô
cũng cố giấu nổi buồn vì cô đơn nhưng đôi mắt lại thể hiện rất rõ những
khung bậc cảm xúc đấy. Và bây giờ, tôi biết rõ cô đang rất đau khổ nhưng
đôi mắt trong vắt kia chỉ là một hố sâu trống rỗng…

Đôi khi, bất
giác tôi thấy hận cô, vì cô đã đánh mất đi dáng vẻ của người con gái mà
tôi yêu.

Ngày qua ngày, cô càng trở nên nhợt nhạt và mỏng manh
hơn. Khi tôi nhìn thấy cô trong những buổi sớm mờ sương, cô như lọt vào
một đám mây, nơi lơ lững giữa những ngọn gió, xa rời với con người. Cái
chết thật sự không đáng sợ với những người đón nhận nó-như cậu ấy, như
chị Rena, nó chỉ thật đáng sợ với những người xung quanh họ -là cô, là
tôi.

Ba năm trước, vào ngày trước khi cô đi, tôi thấy cô đứng mộ
Shinichi và bật khóc nức nở. Mưa tuông xám nghét một vùng trời. Quần áo
cô ướt sũng, đôi lần run lên vì lạnh hoặc là vì những tiếng nấc, có lẽ.
Lần này, tôi quan sát cô từ đằng xa, không đến bên cạnh để an ủi cô nữa,
không che ô và khoác áo cho cô nữa, vì cô cần khóc cho cô, cho cậu
ấy…không phải cho tôi.

Tôi hiểu nỗi đau mất mác mà cô phải chịu.
Chị của tôi – Rena cũng đã chết trong cuộc chiến với bọn áo đen cùng với
người mà cô yêu. Từ khi ấy, tôi đã không còn bất cừ người thân nào nữa,
đau đớn và mất mác của tôi còn nhiều hơn cả cô, tôi không thể nói là
tôi vẫn ổn, chỉ là cuộc sống dạy tôi phải chấp nhận nó dù muốn hay
không, tôi phải là điểm tựa cho những người còn sống và cho những linh
hồn yếu ớt như cô.

Tôi vẫn rất vui vì…không ai phải khóc cho tôi…


Đi qua bằng nước mắt. Mới nhớ mùa đã tàn.
Một bên này là gió.
Một bên này là mưa.

Tối hôm đó, cô đã gọi cho tôi
nhưng là một khoảng im lặng dài. Cô vẫn thường như vậy nhưng là trong
những cuộc gọi của tôi. Cuối cùng, cô nói:

-Cám ơn cậu rất nhiều!

-…-Tôi
không bất ngờ.

-Vì những gì đã làm cho tớ.

Tôi làm tất cả
những việc này không phải để nhận lại từ cô lời cảm ơn hay xin lỗi –
tôi đã muốn nói nhưng vẫn không thể lên tiếng.

-Cậu đã đi cùng tớ
trong mê lộ không lối thoát của mình trong suốt một khoảng thời gian
dài mà không cần đền đáp điều gì. Từ ngày Shinichi không còn bên tớ nữa,
tớ cảm nhận rất rõ sự tồn tại của cậu, sự quan tâm, lo lắng cậu dành
cho tớ và rồi tớ thấy bản thân vô dụng vô cùng vì không thể làm điều
tương tự vì cậu…

- …

- Cậu biết không? Khi lang thang trên
những con đường vô định, không biết đích đến, tớ đã rất hoảng sợ, hoảng
sợ vì nhận ra tất cả quá đỗi lạ lẫm, xa rời, tất cả đều là những sự vật
có hình hài, màu sắc đấy thôi nhưng lại hiện ra trong tớ như một bức
tranh với bầu trời xam xám và những đường nét cũng xam xám biết chuyển
động, tất cả đều không thật.

Rồi cô dừng lại một hồi lâu, như có
gì đó nghẹn ứ ở cổ họng, để những câu sau đó thật sự khó để nói ra:

-Và
rồi khi tớ biết cậu ở phía sau mình, tớ bỗng định hình rằng “mình nên
về nhà”. Chính cậu đã dẫn tớ về nhà, chính cậu dẫn tớ ra khỏi mê lộ của
mình…nhờ vào lòng tốt và tình cảm chân thật ấy, tớ nhận ra rằng, mình
không thể ích kỉ được nữa. Tớ sẽ thay đổi và sống cuộc đời mới. Cậu đã
giúp tớ rất nhiều…

-Vì chúng ta là bạn của nhau. Tớ làm tất
cả...là vì…vì cậu là bạn thân của tớ… (người bạn quan trọng nhất trong
suốt cuộc đời này)

-Vĩnh viễn…là bạn tốt của nhau!

Rồi cô
cúp máy. Sau đấy, cô gửi một tin nhắn cho tôi “Nếu cậu muốn khóc
hãy khóc đi, khóc để xoa dịu nổi đau mất mác của bản thân. Khóc không
phải vì cậu yếu đuối mà vì cậu đã can đảm trong một thời gian quá dài,
Eisuke!”


Hoai hoải thời gian trôi.
Nước mắt
đã rơi
Trong suốt…


…………………….


Đó là
lần cuối cùng tôi và cô ấy nói chuyện với nhau. Cô ấy đã quyết định ra
đi vào sáng hôm sau. Cô ấy muốn bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi khác
và cô ấy hứa sẽ trở về khi vết thương đã không còn âm ĩ nữa. Tôi tin cô
ấy.

Chấp nhận buông tay.

Như cô ấy đã xác lập rằng


“Vĩnh viễn
là bạn của nhau”


Tuy vậy, vào những ngày trời mưa, khi lái
xe qua nghĩa trang, nơi yên nghĩ của Shinichi, tôi vẫn thấy thấp thoáng
bóng dáng người con gái với thân mình mảnh mai phía sau màn mưa, cô gái
ấy đang khóc và run lên vì lạnh…

Tôi vẫn không sao quên được,
chiều mưa ngày ấy…

...
..
.

Ngủ đi tháng năm
ơi
Chờ chi người ngày cũ…



Tôi yêu Ran rất nhiều! Và đặc biệt là 4rum AFH và 4rum yêu quý này!
Tôi yêu ss Rinko, ss Lưu Tam Hảo, ss Chi và nhiều nhiều nữa!
Tôi yêu tất cả mọi người!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog

Junalone coppyright @ 2011-2012